Đây là sự cố nguy hiểm nhất trong cả chuyên mục, và nó âm thầm — không ai báo, không có thông báo nào. Chỉ người bệnh đọc hồ sơ mới phát hiện được.
Dấu hiệu hồ sơ bị lẫn là gì
- Trong hồ sơ hoặc trong sổ điện tử của mình có lần khám mà mình không có
- Hoặc chẩn đoán, đơn thuốc, mũi tiêm mà mình chắc chắn không có
- Thấy thứ lạ trong hồ sơ của mình là dấu hiệu rõ nhất
- Cũng có thể là thiếu — thứ mình chắc chắn đã làm mà không thấy đâu
- Mục thứ ba là dấu hiệu dễ nhận nhất
Mục cuối là dấu hiệu ngược, và nó khó nhận hơn nhưng cùng một nguyên nhân.
Vì sao nó nguy hiểm
- Vì bác sĩ có thể quyết định dựa trên dữ liệu của người khác
- Và nó nguy hiểm gấp đôi
- Dữ liệu của mình cũng có thể đang nằm trong hồ sơ người đó
- Nên họ cũng đang bị thiếu
- Mục thứ ba là mặt ít ai nghĩ tới
Mục cuối là lý do không được bỏ qua, và im lặng ở đây là để hai người cùng gặp rủi ro.
Phải làm gì ngay
- Báo cơ sở y tế và bộ phận quản lý hồ sơ
- Nói rõ đó là dữ liệu không phải của mình
- Mang giấy tờ định danh theo
- Đừng bỏ qua vì nghĩ mình không mất gì
- Mục cuối là sai lầm hay gặp
Mục thứ hai là cách nói rõ nhất, và nói chung chung thì việc bị xếp xuống mức thường.
Vì sao lại xảy ra
- Thường vì trùng tên, lệch một chữ, hoặc lệch ngày sinh nên hệ thống nối sai
- Đó là lý do việc kiểm tên và ngày sinh mỗi lần khám không phải chuyện nhỏ
- Tên tiếng Việt trùng nhau rất nhiều, nên ngày sinh là phần phân biệt chính
- Lệch ngày sinh một ngày là đủ để nối sai
- Mục thứ ba là điều đáng biết
Mục cuối là mức nhỏ của cái lệch, và nó cho thấy vì sao phải kiểm kỹ tới từng chữ số.
Về việc phát hiện càng sớm càng ít phải sửa
- Hồ sơ lẫn mà đã liên thông thì cái lẫn đó lan sang nơi khác
- Phát hiện sớm thì chỉ sửa một nơi
- Muộn thì phải sửa ở nhiều nơi và mất nhiều lần đi
- Đó là lý do việc đọc lại hồ sơ có giá trị nhất ở đúng chuyện này
- Mục thứ hai là lợi ích của việc sớm
Mục cuối là kết luận, và nó là lý do thực dụng nhất cho việc dành hai phút đọc hồ sơ.
Về việc ghi lại chi tiết trước khi báo
- Chụp lại đúng dòng hoặc đúng mục lạ đó, kèm ngày mình phát hiện
- Vì sau khi báo thì nội dung có thể được sửa hoặc ẩn đi
- Và mình cần biết đã báo cái gì nếu phải hỏi lại
- Chụp trước, báo sau
- Mục thứ hai là lý do
Mục cuối là thứ tự, và làm ngược thì mất bằng chứng của chính việc mình nêu.
Về việc đi khám trong lúc chưa sửa xong
- Nếu phải khám trước khi hồ sơ được sửa thì nói ngay đầu buổi
- Nói rõ: hồ sơ của tôi đang có phần không phải của tôi, xin bác sĩ lưu ý
- Và đưa bộ hồ sơ của mình ra làm nguồn đối chiếu
- Không nói thì bác sĩ không có cách nào biết
- Mục thứ hai là câu nên nói
Mục cuối là lý do, và đây là lúc bản của mình quan trọng hơn hồ sơ của cơ sở.
Về chuyện thừa thì cũng phải báo
- Thấy trong hồ sơ có mũi tiêm hoặc lần khám mà mình không có thì đó là thừa
- Nhiều người bỏ qua vì nghĩ thừa thì không hại gì
- Nhưng thừa ở mình nghĩa là thiếu ở người khác
- Và bác sĩ của mình có thể dựa vào cái thừa đó mà không chỉ định thứ cần
- Mục thứ ba là lý do chính
Mục cuối là rủi ro trực tiếp cho mình, và nó là vế nhiều người không nghĩ tới.
Về việc kiểm ở cả hai nơi: hồ sơ cơ sở và sổ điện tử
- Hai nơi đó có thể lệch nhau, và cái lẫn có thể chỉ hiện ở một nơi
- Mở sổ điện tử xem phần tiêm chủng và phần lần khám
- Và xin xem hồ sơ ở nơi mình khám định kỳ
- Kiểm cả hai thì phát hiện được nhiều hơn kiểm một
- Mục thứ hai là nơi dễ kiểm nhất
Mục cuối là lý do, và phần tiêm chủng là nơi cái lẫn hay lộ ra trước.
Về việc theo tới khi sửa xong
- Báo rồi thì hỏi bao giờ xử lý và tra lại ở đâu
- Đặt nhắc kiểm lại sau mốc đó
- Đừng mặc định là đã sửa vì mình đã báo
- Thấy đã sửa thì chụp lại làm bằng
- Mục thứ ba là điều muốn nhấn
Mục cuối là bước đóng vòng, và nó giống mọi việc đính chính trong site này.
Về cách phòng tốt nhất
- Khai thông tin đúng như giấy tờ định danh, dùng cùng một cách viết tên ở mọi nơi
- Kiểm tên và ngày sinh trên tờ đầu của hồ sơ mỗi lần khám
- Hai việc đó mất mười giây và chặn được nguyên nhân gốc
- Đây là việc phòng hiệu quả nhất trong cả site
- Mục thứ hai là phép kiểm
Mục cuối là nhận xét đã nêu ở chuyên mục liên thông, và bài này là lý do cụ thể của nó.
Ba câu trước mỗi thao tác số
- Dữ liệu này ai xem được — chỉ bác sĩ điều trị, hay cả nơi khác
- Nó có bản giấy dự phòng không, và bản đó ở đâu
- Nếu ghi sai thì đính chính ở đâu, hỏi ai
- Bài này là ca nặng nhất của câu thứ ba, vì cái sai thuộc về hai người
- Nên nó phải báo, không chỉ đính chính phần của mình
Hai mục cuối là điểm khác của ca này, và phân biệt được thì báo đúng mức.
Giữ một bản mình cầm được
- Bản của mình là thứ chứng minh phần nào là của mình và phần nào không
- Không có bản nào thì mình chỉ nói bằng trí nhớ, và yêu cầu yếu hẳn
- Bộ hồ sơ xếp theo ngày là bằng chứng mạnh nhất trong tình huống này
- Và nó cũng là nguồn để bác sĩ dùng trong lúc chờ sửa
- Mục thứ hai là lý do
Mục cuối là công dụng thứ hai, và nó có tác dụng ngay trước khi việc sửa xong.
Đừng để lâu
- Thấy trong hồ sơ hoặc sổ điện tử có thứ không phải của mình — báo cơ sở ngay
- Thiếu thứ mình chắc chắn đã làm — báo, đó cùng một nguyên nhân
- Đã báo mà chưa kiểm lại — kiểm sau mốc họ nói, đừng mặc định là xong
- Có dấu hiệu nặng — đau ngực, khó thở, yếu một bên người, chảy máu không ngừng — thì đi khám trực tiếp hoặc gọi cấp cứu, không xử lý qua ứng dụng
- Không rõ mình có thuộc trường hợp nào ở trên — thì hỏi
Dòng đầu là dòng gấp nhất của cả chuyên mục, vì nó ảnh hưởng tới hai người, không phải một.
Câu hỏi thường gặp
Dấu hiệu hồ sơ bị lẫn là gì?
Trong hồ sơ hoặc trong sổ điện tử của mình có lần khám, chẩn đoán, đơn thuốc, hoặc mũi tiêm mà mình chắc chắn không có. Thấy thứ lạ trong hồ sơ của mình là dấu hiệu rõ nhất.
Vì sao nó nguy hiểm?
Vì bác sĩ có thể quyết định dựa trên dữ liệu của người khác. Và nó nguy hiểm gấp đôi: dữ liệu của mình cũng có thể đang nằm trong hồ sơ người đó, nên họ cũng đang bị thiếu.
Phải làm gì ngay?
Báo cơ sở y tế và bộ phận quản lý hồ sơ, nói rõ đó là dữ liệu không phải của mình. Mang giấy tờ định danh theo. Đừng bỏ qua vì nghĩ mình không mất gì.
Vì sao lại xảy ra?
Thường vì trùng tên, lệch một chữ, hoặc lệch ngày sinh nên hệ thống nối sai. Đó là lý do việc kiểm tên và ngày sinh mỗi lần khám không phải chuyện nhỏ.