Không cần đọc báo cáo của ngành cũng biết được. Có mấy dấu hiệu nhìn thấy ngay trong một lần khám, và chúng cho biết mình đang được hưởng bao nhiêu phần lợi ích.
Làm sao biết nơi mình khám đã số hoá tới đâu
- Nhìn ba thứ trong một lần khám
- Có phải nhập lại thông tin từ đầu mỗi lần không
- Kết quả xét nghiệm trả bằng giấy hay xem được trên hệ thống
- Bác sĩ mở được kết quả cũ ngay tại chỗ hay phải chờ đi lấy
- Mục cuối là dấu hiệu rõ nhất
Mục thứ hai là dấu hiệu dễ thấy nhất, và nó thường là thứ người bệnh để ý trước tiên.
Vẫn ký giấy thì nghĩa là chưa số hoá
- Không hẳn
- Nhiều nơi chạy song song một thời gian: dữ liệu vào máy nhưng vẫn in ra ký
- Đó là giai đoạn chuyển tiếp bình thường
- Không phải dấu hiệu chưa làm gì
- Mục thứ hai là điều nên biết
Mục cuối là kết luận, và nó tránh được một phán xét sai về nơi mình khám.
Vì sao tôi vẫn phải khai lại tiền sử mỗi lần
- Có thể vì hệ thống chưa lưu phần đó
- Hoặc phần đã lưu không hiện ra ở khoa mình đang khám
- Cũng có khi bác sĩ hỏi lại để kiểm chứng
- Đó là việc đúng chứ không phải lỗi hệ thống
- Mục thứ hai là khả năng ít ai nghĩ tới
Hai mục cuối là điều nên biết, và hỏi lại để kiểm chứng là dấu hiệu bác sĩ làm cẩn thận.
Mức số hoá thấp thì tôi nên làm gì
- Tự giữ hồ sơ cẩn thận hơn
- Chụp lại mọi giấy, ghi mốc bệnh, và mang theo danh sách thuốc
- Phần hệ thống chưa làm được thì mình làm
- Và đó là việc trong tầm tay
- Mục thứ hai là ba việc cụ thể
Mục thứ ba là cách nghĩ đúng, và nó biến một chuyện chờ đợi thành một việc làm được.
Về dấu hiệu nơi đó đã số hoá sâu
- Kết quả xét nghiệm hiện trên hệ thống trước khi mình nhận giấy
- Bác sĩ mở được kết quả của lần khám trước ngay trên màn hình
- Đơn thuốc chuyển tới nhà thuốc mà không cần mình đưa giấy
- Thanh toán không phải xếp hàng ở nhiều quầy
- Mục thứ hai là dấu hiệu có giá trị nhất với người bệnh
Mục cuối là dấu hiệu dễ cảm nhận nhất, và nó thường tới sớm hơn mấy phần kia.
Về dấu hiệu nơi đó mới ở bước đầu
- Mỗi khoa giữ một tập giấy riêng và mình phải mang qua lại
- Kết quả cũ hơn vài tháng thì phải xin lưu trữ mới có
- Mỗi lần khám khai lại toàn bộ từ tên tới tiền sử
- Không có cách nào xem lại kết quả của mình ngoài giấy đã nhận
- Mục thứ hai là dấu hiệu đáng lưu ý nhất
Mục cuối là điều nên biết sớm, và biết nó thì mình tự giữ giấy cẩn thận hơn.
Về chuyện cùng một viện mà mỗi khoa một mức
- Khoa xét nghiệm và chẩn đoán hình ảnh thường số hoá trước
- Vì kết quả của họ đã ở dạng dữ liệu ngay từ máy
- Phần khám và phần diễn biến điều trị thì chậm hơn
- Nên đừng suy từ một khoa ra cả viện
- Mục thứ hai là lý do
Mục cuối là cách nhìn đúng, và nó giải thích những trải nghiệm trái ngược trong cùng một lần khám.
Về chuyện phòng khám nhỏ có thể số hoá tốt hơn
- Số hoá không tỉ lệ với quy mô
- Cơ sở nhỏ ít khoa, ít quy trình, nên đổi phần mềm nhanh hơn
- Viện lớn có nhiều hệ thống cũ phải nối vào nhau
- Nên đừng mặc định viện lớn là nơi hồ sơ mình được quản tốt hơn
- Mục thứ hai là lý do
Mục cuối là điều đáng nhớ, và nó là chỗ nhiều người suy sai.
Về việc hỏi ở quầy tiếp nhận
- Hỏi: kết quả của tôi xem lại được ở đâu
- Và: tôi có cần giữ giấy này không, hay hệ thống đã lưu
- Hai câu đó cho biết mức thật, và nhân viên tiếp nhận trả lời được
- Không cần hỏi bác sĩ về chuyện này, đó không phải việc của họ
- Mục thứ hai là câu quan trọng hơn
Mục cuối là chỗ hỏi đúng người, và nó tiết kiệm thời gian khám cho cả hai bên.
Về việc mức số hoá không nói lên chất lượng điều trị
- Nơi còn dùng giấy vẫn có thể điều trị tốt
- Nơi số hoá sâu vẫn có thể phục vụ kém
- Số hoá làm dữ liệu chuyển được, không làm bác sĩ giỏi hơn
- Nên đừng chọn nơi khám chỉ vì phần này
- Mục thứ ba là câu cần nhớ
Mục cuối là kết luận thực hành, và nó giữ cho bài này không thành lời quảng cáo.
Về việc theo dõi mức đó thay đổi
- Ngành y tế đang chuyển, nên nơi năm ngoái còn giấy năm nay có thể đã khác
- Hỏi lại mỗi lần khám sau một thời gian dài không đến
- Và thử tra lại hồ sơ của mình trên ứng dụng nếu nơi đó đã liên thông
- Cái mình đã bỏ qua vẫn có thể đang có
- Mục thứ hai là việc nên làm
Mục cuối là điều đáng chú ý, và nó là lý do đừng kết luận một lần rồi thôi.
Ba câu trước mỗi thao tác số
- Dữ liệu này ai xem được — chỉ bác sĩ điều trị, hay cả nơi khác
- Nó có bản giấy dự phòng không, và bản đó ở đâu
- Nếu ghi sai thì đính chính ở đâu, hỏi ai
- Ở bài này câu thứ hai là câu nặng nhất, vì mức số hoá thấp thì giấy là bản duy nhất
- Càng ít số hoá thì trách nhiệm giữ hồ sơ càng dồn về mình
Hai mục cuối là cách khung ba câu đổi trọng tâm theo mức của nơi khám.
Giữ một bản mình cầm được
- Ở nơi mức số hoá thấp thì việc này không phải cẩn thận thêm, mà là bắt buộc
- Chụp mọi giấy nhận được trong lần khám, kể cả giấy chỉ định
- Đặt tên theo ngày và nơi khám
- Ở nơi số hoá sâu thì vẫn chụp giấy ra viện và kết luận lớn
- Mục đầu là điều cần phân biệt
Mục cuối là mức tối thiểu cho nơi tốt nhất, và dưới mức đó thì không nên.
Đừng để lâu
- Sắp chuyển nơi khám mà chưa xin bản sao hồ sơ — xin trước khi đi
- Kết quả cũ đã hơn một năm mà chưa chụp lại bản nào — làm ngay
- Phát hiện hồ sơ ghi sai thông tin của mình — đính chính ngay
- Có dấu hiệu nặng — đau ngực, khó thở, yếu một bên người, chảy máu không ngừng — thì đi khám trực tiếp hoặc gọi cấp cứu, không xử lý qua ứng dụng
- Không rõ mình có thuộc trường hợp nào ở trên — thì hỏi
Dòng đầu là việc dễ quên nhất, và sau khi đã chuyển đi thì xin lại khó hơn nhiều.
Câu hỏi thường gặp
Làm sao biết nơi mình khám đã số hoá tới đâu?
Nhìn ba thứ: có phải nhập lại thông tin từ đầu mỗi lần không, kết quả xét nghiệm trả bằng giấy hay xem được trên hệ thống, và bác sĩ có mở được kết quả cũ của mình ngay tại chỗ hay phải chờ đi lấy.
Vẫn ký giấy thì nghĩa là chưa số hoá?
Không hẳn. Nhiều nơi chạy song song một thời gian: dữ liệu vào máy nhưng vẫn in ra ký. Đó là giai đoạn chuyển tiếp bình thường, không phải dấu hiệu chưa làm gì.
Vì sao tôi vẫn phải khai lại tiền sử mỗi lần?
Có thể vì hệ thống chưa lưu phần đó, hoặc phần đã lưu không hiện ra ở khoa mình đang khám. Cũng có khi bác sĩ hỏi lại để kiểm chứng, đó là việc đúng chứ không phải lỗi hệ thống.
Mức số hoá thấp thì tôi nên làm gì?
Tự giữ hồ sơ cẩn thận hơn: chụp lại mọi giấy, ghi mốc bệnh, và mang theo danh sách thuốc. Phần hệ thống chưa làm được thì mình làm, và đó là việc trong tầm tay.